Số 1: Tôi
Tôi gặp lại anh trong một căn phòng đầy ắp người.
Một sự ngại ngùng thấy rõ khi tôi vờ đến gần chỗ anh ngồi, tìm kiếm một người bạn mà tôi quen biết. Chúng tôi thậm chí không chạm mắt, vì tôi đứng ở đằng sau, còn anh ngồi ở trước. Tôi đã quan sát thấy họ trò chuyện phiếm với nhau rất nhiều, có lẽ vì khoảng thời gian dài không gặp, mọi người đều trân trọng khoảnh khắc hiện tại. Nhưng bằng một cách nào đó, tôi biết anh không hoàn toàn chuyên tâm vào những người ấy, anh chỉ giả vờ. Không phải anh không chân thật, mà anh luôn dành chút khoảng trống để hướng về một ý nghĩ xa xôi.
Đó là mọi thứ cũ kỹ thuộc về anh.
Còn bây giờ thì tôi không chắc.
Chiếc đồng hồ treo tường đã hỏng, cảm tưởng như người ta đã bỏ mặc nó quá lâu. Nhưng tôi nghe được tiếng trái tim mình từng nhịp thình thịch, tựa như tiếng tích tắc mà tôi vẫn hay nghe thấy trong một không gian hoàn toàn im ắng. Sự tĩnh lặng luôn làm dịu lòng tôi.
Lược bớt phần rườm rà chính giữa, tôi rời khỏi phòng. Nó khá giống với ngôi trường tiểu học của tôi tầm mấy mươi năm trước. Khung cảnh có vẻ dễ chịu, hơn là ký ức đau buồn mà tôi không dám đối mặt rất nhiều năm qua. Một người bạn đến gần và ôm chầm lấy tôi. Xung quanh cũng thế, mọi người tương tác với nhau bằng những cái ôm lẫn những giọt nước mắt. Họ nói với nhau lời tạm biệt, như thể sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa. Tôi thì sau khi được người bạn kia ôm, tôi liền chủ động siết chặt vai bạn hơn một chút. Cảm giác đó rất lạ, tôi biết rằng mình cần phải quay về, nhưng tôi hoàn toàn không ý thức được rằng vì sao tôi lại có linh cảm ấy.
“Tớ luôn đọc các bài viết của cậu. Hãy cứ tiếp tục viết và tớ sẽ luôn ủng hộ cậu!”
Người bạn ấy rất đáng yêu, nhưng tôi không nhớ bạn là ai, tệ hại hơn là tôi đã nhầm lẫn bạn với một người khác ở trong phòng cũng đến gặp tôi và nói về việc viết. May sao, cậu ấy không giận tôi, mà còn nở một nụ cười rất dễ thương nữa.
Tôi mỉm cười và gật đầu. Đột nhiên, đằng sau có một người khác nói với tôi rằng:
“Cậu không thấy ai đằng kia hả?”
Tôi phóng tầm mắt ra xa, ở dãy hành lang phía bên kia đại sảnh, là anh đang đứng quan sát tôi từ nãy đến giờ. Khi biết tôi đã nhận ra, anh liền chậm rãi bước đến.
Đã lâu rồi tôi không gặp anh kể từ ngày hôm ấy, nhưng tôi thấy mình và cả anh đều mặc trên mình bộ trang phục hệt như hồi đó. Một cảm xúc khó tả ùa về, nó không rõ, rất mơ hồ, vừa đủ để chúng tôi lặng người đi một lát sau khi anh đứng cạnh bên. Vẫn là thói quen cũ, dù nó không đúng trong trường hợp này cho lắm, nhưng tôi đã mời anh đi trước, rồi tôi mới chậm rãi bước theo sau. Chúng tôi cứ giữ khoảng cách như thế cho đến khi anh quay lại mở lời:
“Tại sao chúng ta không đi cùng nhau nhỉ?”
Nếu là ngày xưa ấy, tôi luôn là người bị bỏ lại phía sau khi đi cùng với một nhóm bạn. Hầu như anh cũng sẽ đi trước, nhưng lâu lâu ngoảnh lại đằng sau để xem tôi đang ở đâu. Có vẻ hơi ích kỷ một chút, vì cho đến thời điểm hiện tại này, tôi vẫn muốn nhìn thấy anh ở trong tầm mắt. Còn anh, có khi nào anh có cảm giác luôn muốn được nhìn thấy tôi như thế này không. Đó là điều tôi luôn thắc mắc.
Tôi bình thản bước đến đứng cạnh anh, cảm giác này vẫn rõ mồn một. Chúng tôi đã bên nhau thế này suốt một khoảng thời gian không ngắn không dài, đủ để cho người biết trước tương lai càng lúc càng cảm nhận mạnh mẽ viễn cảnh chia ly, còn người kia như một kẻ khờ bối rối không biết phải làm gì cho đúng với tình cảm của mình. Tất cả rối loạn, nhưng cũng đã bình yên quá đỗi. Tôi quay sang nhìn anh, biết chắc mình phải nói gì đó để đánh tan sự ngượng ngùng này.
Nhưng anh đã đưa tôi trước khi tôi kịp nói.
“Đây là thuốc bổ, nghe nói em không khỏe.”
Dạo gần đây tôi hay bỏ bữa nên cũng quên uống thuốc. Bác sĩ kê đơn mỗi quý sẽ trở lại để lấy khi thuốc hết. Vì không uống thuốc một cách đều đặn, tôi hầu như không nhớ đến sự hiện diện của chúng. Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là tại sao anh biết tôi đang không khỏe, dù đó cũng chẳng phải là bệnh lớn lao gì.
Tôi ngẩn người ra nhìn anh. Ánh mắt anh hiện rõ việc anh có thể đọc được ý nghĩ từ ánh mắt tôi, nhưng anh không buồn đưa ra lời giải thích hợp lý cho việc đó. Chỉ đơn giản là anh muốn tôi nhận nó, vậy thôi.
Với tâm trạng của một người bị nhìn thấu, tôi cẩn trọng từ chối gói thuốc được bao bằng lớp giấy nâu một cách nhẹ nhàng.
“Thôi nào. Làm sao em có thể nhận được thứ đắt tiền như thế.”
“Em cứ nhận, đừng lo về việc đó,” Anh nói, “Thuốc này anh lấy từ nhà họ hàng anh có tiếng bao đời qua. Ít ra thì nó sẽ dễ uống hơn những loại thuốc thông thường khác.”
Anh quá nghiêm túc, còn tôi thì quá hoang mang. Chẳng mấy chốc chúng tôi bước xuống bậc thang cuối cùng. Anh quay người lại đối diện với tôi, một lần nữa đưa ra và chờ tôi nhận lấy.
Tôi hít một hơi sâu, gom hết dũng khí của mình và nói:
“Em rất vui vì gặp được anh ngày hôm nay. Em cũng không biết tại sao anh có thể biết được em đang có vấn đề về sức khỏe, nhưng có lẽ em chỉ có thể nhận tấm lòng của anh. Em xin lỗi.”
Tôi cúi đầu, mắt hướng xuống dưới chân mình, không dám đối diện với anh. Thật lòng tôi cũng bối rối vì biết rằng như thế đồng nghĩa với việc làm tổn thương anh.
Anh cười, thả cánh tay xuống. Tôi sắp đến giờ về, anh cũng thế. Kế bên chúng tôi là một quầy chuyển đồ từ nơi này đến trạm dừng tiếp theo của hành khách. Anh bỗng bước đến chỗ đó, gõ vào miếng chắn trong giữa người ở ngoài và nhân viên quản lý, nhẹ nhàng bảo rằng:
“Nhờ chị chuyển giúp tôi gói thuốc này trên đường cô ấy về đến nhà,” Anh quay sang nhìn tôi, “Là cô ấy. Cô ấy cũng không khỏe, nhờ chị nhắn với nhân viên trên toa tàu để mắt đến cô ấy giúp tôi. Nếu có chuyện gì xảy ra, phiền chị gọi đến số này giúp tôi.”
Nói xong, anh liền bỏ đi.
Tôi ngỡ ngàng.
Chúng tôi thậm chí chưa bao giờ có một lời tạm biệt đàng hoàng.
Lần này tôi không biết rằng mình có gặp lại anh nữa không. Chỉ là bao nhiêu năm chờ đợi để đổi lấy một lần gặp gỡ hời hợt này sao?
Tôi nghe tim mình nghẹn lại, chân mình như bó buộc. Thì ra đến giây phút này ta vẫn chưa thể giải quyết được vấn đề của mình.
Cuối cùng, tôi cũng phải rời đi.
-
(Viết vào tháng 9, 2021)