ngọn lửa bên trong ta dẫn đường

hãy cho phép những giấc mơ lớn cùng mình. hãy cho phép trái tim nói lên điều nó thật sự muốn. hãy cho phép ngọn lửa bên trong mình dẫn đường. hãy cứ dám mơ lớn, đừng quên ngày mình còn thơ bé. cũng hãy dám buông xuống những giấc mơ của thời đã cũ. mơ không có giới hạn, dù là ban ngày hay ban đêm. không phải ai cũng mơ điều mà mình mơ. một khi giấc mơ len lỏi vào trong trái tim mình nghĩa là mình có khả năng mang nó xuống mặt đất này. đừng sợ, những hạt mầm đã được gieo từ rất lâu. một quá trình tự nhiên. con người là một với tự nhiên. những giấc mơ trong ta, chỉ cần nó bắt nguồn từ tâm thuần khiết, thì nó là một với giấc mơ của Người.

hỏi bản thân thật sự khao khát và mong muốn điều gì, thay vì để mong muốn và khao khát của người khác dành cho mình khiến mình quên mất rằng mình là ai. đừng sợ những khao khát, đừng xua đuổi chúng đi. không có khao khát hay mong muốn nào là xấu; chúng chỉ phản ánh trái tim mình. hãy làm người một cách trọn vẹn, đừng cố làm thần thánh. khi làm người một cách trọn vẹn, ta sẽ biết rằng ta vừa trọn vẹn là người vừa trọn vẹn là thần thánh. ai cũng là đứa con của đất trời. những điều ta khao khát là những điều thần thánh khao khát cho ta. không lý lẽ gì thần thánh gieo vào tim mỗi người những khao khát mà trái ngược với đất trời. nhưng con người cũng sở hữu cái gọi là ý chí tự do. mỗi người có quyền lựa chọn sẽ làm gì với cuộc đời mình.

nên những ước muốn, những ước mơ, ta hãy cứ mơ đi. hãy biết rằng những thổn thức trong lồng ngực thiêng liêng đến dường nào. những tiếng gọi, những lời thì thầm từ trái tim. hãy cứ bước theo tiếng gọi của gió, của nước, của cánh chim ưng sải dài trên bầu trời rộng lớn. hãy dừng lại một chút trước lối vào của hang động dài sâu hun hút. hãy lắng nghe tử cung của mình.

mùa cây thay lá, trước khi cái lạnh và màn đêm lấn át bao trùm lên vạn vật, ta chuẩn bị cho mình một ngọn lửa ấm. ta thường bất chợt mỉm cười khi nghĩ về những người bạn của mình. một ngọn lửa ấm. cũng được nhen nhóm vào từ những giấc mơ xa. mặt trời đôi khi làm ta chói mắt, chứ ta có còn lạ gì với mùa đông. khi con đường ta đi chỉ thấy mỗi 5m trước mặt, nhưng ta vẫn đi, vẫn đi, vẫn tiếp tục đi.

ngọn lửa bên trong ta dẫn đường.