mừng sinh nhật bạn lần thứ 18
là mình muốn giữ lại những dòng này. nếu ai đó muốn hỏi rằng bản thân trong quá khứ đã dạy mình điều gì.
Một ngày trôi qua như mọi ngày trôi qua.
Thời gian không bao giờ ngưng dòng chảy của nó; nỗi sợ hãi vẫn cứ xuất hiện. Quyết định đối mặt hay trốn tránh là quyết định trong tích tắc, hạ gục chúng để mở đường tiến lên phía trước, hoặc (lại) tỉnh dậy ở một góc tường, và thu mình lẩn trốn cả đời.
Còn bao nhiêu thời gian nữa, có ai biết được điều đó?
Nếu là một ngày đặc biệt, hãy đối đãi với bản thân một cách đặc biệt. Nếu không phải là một ngày đặc biệt, cũng đừng để bản thân ôm hoài mớ bòng bong mắc kẹt giữa bộ não và trái tim.
Lúc nhỏ cứ tưởng tượng mình lúc lớn như thế nào, mà đúng theo lời mẹ nói, “quay qua quay lại con cũng đến mười tám.” Mình thì cứ xùy xùy mà không ngờ đến mười tám thật.
Ngày mình mười tám, mình sẽ mong mỏi những gì?
Chúng ta không đứng mãi ở đây, chúng ta tiến lên phía trước mặc kệ trăm lần ngã đau đến không gượng dậy nổi. Chúng ta lùng sục hết mọi ngóc ngách trên thế gian mà chẳng bao giờ tìm kiếm thứ đẹp đẽ luôn hiện diện bên trong mình. Chúng ta sợ hãi nên không dám thử, để khoảnh khắc duy nhất ấy lặng lẽ trôi tuột khỏi tầm với, thứ mà một khi buông tay đánh mất thì sẽ không thể quay trở về.
Hy vọng mười bảy đã được chữa lành.
Những vết thương hở miệng dần dần khép lại. Tuy vết sẹo vẫn còn khắc ngay đó, tuy trái tim không còn nguyên vẹn, tuy sự tồn tại của nó khiến ta nhớ đến nỗi đau từ lâu tự biến thành nỗi sợ, nhưng ta biết mảnh tình đã được chắp vá, bỏng rát trở thành kỷ niệm, những cảm xúc tiêu cực không còn chỗ để cư ngụ trong ta. Mười bảy đã qua, tuổi thơ đau buồn cũng chỉ là quá khứ, niềm hạnh phúc rồi cũng sẽ đến, vì ta vô cùng xứng đáng được như thế.
Đừng cảm thấy bất an với những thứ ấm áp và tình cảm, đừng sợ giây phút ấy, những điều tốt đẹp đó lại nhanh chóng tan biến mất. Đừng sợ ánh sáng luôn chiếu rọi kia một ngày lại vụt tắt, đừng thà rằng chưa gặp bao giờ thì sẽ tốt hơn nhiều. Đừng nghĩ chỉ không cần cho đi nữa là sẽ ổn, đừng từ bỏ hạnh phúc, vì điều đó mới thực không ổn. Đừng để tấm lòng mình như đã chết cho dù với bất kỳ ai.
Con người ấy mà, không phải lúc nào họ cũng lừa dối ta, nên không cần phải tự tạo một vỏ bọc vô cùng hoàn hảo để che giấu tất thảy cảm xúc của mình. Dũng cảm và bước tới gần hơn những điều mà bản thân đã viện cớ né tránh, đó là quá trình giúp mỗi người trưởng thành.
Niềm hạnh phúc và nỗi bất hạnh không nên chơi trò tung hứng như hai mặt của đồng xu, mà đó hoàn toàn là sự lựa chọn. Mặt trái hay mặt phải hiện lên trong lòng bàn tay là do ta đặt vào chứ không phải do trò may rủi đó tạo nên. Thay vì tin rằng cuộc sống phụ thuộc vào điều ngẫu nhiên, thì hãy tin vào khả năng của chính mình.
Khi ta mười tám, mọi thứ sẽ khác dần đi so với năm tháng xưa cũ. Ta nhận ra rất nhiều điều xung quanh, những điều trước đó ta đã một mực bác bỏ, giờ lại nhặt nhạnh chúng để cấu thành sự sống. Khoảnh khắc ngắm nhìn đám mây lơ lửng trên nền trời xanh biếc, hay bóng cây ngả nghiêng trên mặt đất, hoặc đơn giản là ngồi yên để thở, ta đều có cơ hội thấu hiểu rằng cuộc sống này đáng quý đến nhường nào.
Khi ta mười tám, vần thơ của Xuân Diệu tự dưng len lỏi vào tim ta, thứ được gọi là “khao khát sống” mà ta vẫn thường hay nghe, hay viết vào giờ văn 11, liền trở thành kim chỉ nam hướng dẫn ta chậm rãi tận hưởng muôn vàn điều nhỏ bé ngọt ngào trong đời.
Mười tám, mười chín, rồi hai mươi; khi ta lớn, cũng có lúc lỡ trượt chân vào guồng quay của công việc, hy vọng những lo lắng khoan dung đừng lấy đi thời giờ ta dành riêng cho mình. Hoặc lỡ nó có khắc nghiệt quá, mong chúng ta cũng đừng dày vò bản thân, mà giải quyết công việc một cách hết sức nhẹ nhàng và bình thản.
Giá như mùa đông ngắn hơn một chút, nhưng mùa xuân cũng xứng đáng để đợi chờ.
Câu trên dành riêng cho bạn, bởi vì nó từ suy nghĩ về bạn mà ra. Hy vọng mười tám ta sẽ trân trọng từng giây phút; ta lại dám yêu, dám đau, dám đối mặt với những tổn thương cần được chữa lành, dám mạo hiểm với giấc mơ của mình; dám lắng nghe trực giác - thứ tưởng chừng như không có gì là chắc chắn; dám ngắm nhìn thế giới này với lăng kính của sự bao dung và yêu thương đủ đầy; dám tung đôi cánh của mình bay trên bầu trời rộng lớn thay vì trườn bò qua cuộc đời; dám thử thách, dám mông lung, dám chờ đợi điều mà người khác sẽ không bao giờ hiểu được; dám cảm nhận, dám tin vào kết nối không tài nào diễn giải nổi. Cuối cùng, dám làm điều mà ta từng sợ hãi, phá bỏ bức tường ngăn chặn ta với thế giới, đặt xuống vỏ bọc mà ta vẫn đang mang, lặng lẽ trở về nơi mà ta cho là bình yên nhất. Vì con người thật của chúng ta cho dù méo mó đến mức nào, thì đều sẽ được ai đó vỗ về và nâng niu, như cách họ chăm sóc cho trái tim vỡ vụn mà họ đã từng.
Đây không phải là một lời hướng dẫn, áp đặt bạn phải sống như thế này, như thế kia. Hãy lắng nghe trái tim mình, vì cho dù thế nào đi chăng nữa thì thế giới quan của mỗi người là không giống nhau. Chỉ là một ngày cuối tuần không đẹp trời cho lắm, mình bỗng nhiên muốn gửi đến thế giới một chút yêu thương. Ngoài kia mọi người đều loay hoay với dịch bệnh, gần nửa năm trôi qua mà chưa làm được gì. Nhưng vì chúng ta đang sống, thế nên chúng ta nhất định phải tiếp tục sống; sống cho những giấc mơ còn dang dở, cho những ước nguyện không kịp thực hiện. Thế giới không đau, chỉ con người mới đau, bằng chứng là chùm hoa anh đào trước sân nhà vẫn rực rỡ theo cách riêng của nó, mặc dù không còn nhiều người đủ bình tĩnh để ngắm nhìn. Mọi thứ đều thay đổi, vận hành theo lẽ thường tình. Ta đã được mang từ hư không thành hiện hữu; hạnh phúc hay buồn đau, đi lên hay đi xuống, tiêu cực hay tích cực đều do ta nắm giữ. Thế nên đừng bỏ lỡ giây phút nào nữa. Đó là giây phút này.
Giá trị của những bức ảnh nằm ở chỗ, con người hay sự vật trong ảnh có thay đổi, nhưng khoảnh khắc đó mãi mãi vẹn nguyên. Nếu sau này có dịp thảnh thơi, mong bạn tiếp tục lưu giữ lại những kỷ niệm. Để lỡ khi đôi chân lạc bước tới nơi nào khác, lỡ rằng mọi thứ có thực sự vỡ vụn, những khoảnh khắc lấp lánh ấy sẽ nâng đỡ bạn tìm về với nơi bạn vốn dĩ thuộc về.
Hy vọng bạn không coi những điều này là gánh nặng. Con chữ của mình, mình không bao giờ muốn nó trở thành bao tải đặt trên vai của người khác. Bạn có nỗi sợ của bạn, mình cũng vậy. Có điều mình nghĩ, trao đi những thứ tốt đẹp không phải là chuyện xấu. Mình đang làm điều mà trái tim mách bảo vì không muốn bỏ lỡ thêm lần nào để tránh phải luyến tiếc về sau. Chỉ cần mở lòng ra, chắc chắn bạn sẽ hiểu.
Mình thực sự tin bạn, thế nên bạn cũng phải tin chính mình.
木漏れ日
/komorebi/
(cụm từ)
Tia nắng mặt trời lấp ló sau những tán cây.
Mười tám dành cho ai.
P/s 1: Tưởng chừng điều gì đó đã trôi vào quên lãng từ nhiều năm trước, thế nhưng những ngày này cảm giác sợ hãi bỗng dưng xuất hiện. Chỉ mới 4 ngày trước mình còn đánh máy bức thư trên, nghĩ rằng chỉ cần dũng cảm đối mặt với nỗi sợ là sẽ có thể giải quyết được vấn đề còn tồn đọng. Vừa mới đọc lại cuốn sách cũ đã ngả màu hoen ố, không rõ đó có thực sự là một quyết định đúng đắn hay không, nhưng nó lại khơi dậy cái gọi là “tuổi thơ” trong mình. Mình thử đối mặt với nó như tự nhận thức được điều phải làm, chỉ là hơi khó khăn nhỉ. Có lẽ mình chưa tha thứ được cho bản thân của ngày xưa, và cái ký ức đó đôi khi lại ngoi dậy đè mình xuống. Không biết nói sao nhưng mình chỉ muốn viết vài dòng tái bút như này thôi, rằng là ai cũng có vấn đề riêng cần phải giải quyết. Mong rằng khi lớn lên rồi, chúng ta không tái phạm lại vết xe đổ của ngày trước nữa. Thế thôi, đừng phiền lòng. Sinh nhật thật vui vẻ nhé!
P/s 2: Cùng lắm ngắt hết mọi kết nối (như ai đó), hoặc là chạy đến nơi hoàn toàn mới để bắt đầu lại từ đầu là được. Nhiều lúc cũng thực sự muốn trốn lắm, ây dà, vấn đề này, chẳng nhẽ mình lại viết cho bạn thêm một bức thư nữa? À thiệt ra cũng đã viết rồi. Bạn có muốn đọc tiếp nữa không? ;)