‘lại gần và để anh ôm em lâu hơn’
em là kiểu người có thể viết thư tình cho bất cứ ai, chỉ cần em có cảm xúc với người đó. ngày trước em cho rằng vì ai đó đặc biệt nên mới chạm được tới nguồn xúc cảm mong manh bên trong em, nhưng hoá ra em chính là người đặc biệt mà em tìm kiếm. vốn dĩ không có cảm xúc thì không thể viết. có lẽ em không phải là người-viết mà là người-tình. hoặc cả hai. em đi qua đủ để nhận ra khi mình yêu ai đó, thứ tình yêu dâng hiến sâu đậm trọn vẹn hết tâm hồn hết trí khôn hai linh hồn hoà làm một là thứ tình yêu duy nhất em biết. em không biết nửa vời; nửa vời là hờ hững. nửa vời chưa phải là tình yêu. em tự nhiên để lại dấu ấn ở mọi nơi em đi qua, ở mỗi người em gặp, dù là mờ nhạt hay tình cảm hay đam mê. em có thể khiến bất cứ ai cảm thấy đặc biệt và được yêu thương vô ngần bằng sự chân thành của mình, bằng sự tự nhiên tuôn tràn như thác đổ, nếu em thật sự yêu ai đó. dù là yêu như thế nào hay bất kể mối quan hệ nào. em quá dễ dàng để rút cạn chính mình, thế nên em cần song phương. em từng nghĩ bản chất em là một lời nguyền, rằng em không đủ xinh đẹp, không đủ tốt, quá nhạy cảm cho bất kỳ ai. đến khi lớn lên em mới nhận ra rằng đó là sự bảo vệ. vũ trụ yêu thương em nhiều đến mức không để em đau khổ hơn mức cần thiết. mức cần thiết là để em có thể tự hào viết những dòng này bây giờ. em đặc biệt. không phải chỉ mình em tự thấy, mà ai cũng nhìn thấy. một vẻ đẹp hiện thân.
vậy nên em, hãy đổ vào chính mình.
hãy ngừng cho rằng tình yêu đến từ một phía là đủ, dù là phía em hay phía ai đó
em có quá nhiều để cho đi
hãy học cách nhận
học cách ngả người ra sau và tận hưởng, thôi phải với lấy
vì em xứng đáng
xứng đáng với người xứng đáng
và tình yêu xứng đáng với trái tim em.
〰️