Ký Gửi Ánh Trăng

1, Tan

Lỡ rồi, xin lỗi vì lỡ là người nghệ sĩ, tôi lúc nào cũng nâng niu xúc cảm từ khẽ nhất cho đến mãnh liệt nhất của mình. Xin lỗi vì chúng ta đã lỡ va vào cuộc sống của nhau đôi chút mà có ai biết được dấu yêu kéo dài mãi đến tận sau này. Lỡ rồi, một đoạn tình dang dở lúc nào cũng đẹp đến nao lòng, khiến con người ta bị hớp hồn bởi những vết nứt rời rạc trên nó. Thế mà có người không vì chút sứt mẻ mà vứt đi một chiếc bình, nhẹ nhàng dát cho nó chút vàng mỏng, như một phương thuốc chữa lành cho những thương tổn mà con người đang mang. Lỡ rồi, lỡ thương lấy những nỗi đau của người trong quá khứ, một góc tối mà người ta chẳng hề muốn phơi bày. Lỡ rồi, chắc người cũng biết, cảm giác này nó nặng nề đến mức nào mà tôi lại để người khuân một mình không cần san sẻ. Lỡ rồi, lại với lý do tôi là người viết, những câu chuyện tình đều bóng bẩy hơn hoặc đau đớn hơn qua những dòng văn. Mà cũng vì thế mà người khó hiểu nhỉ, lỡ rồi, đâu thể thay đổi được bản chất con người tôi. Cái tình nó thấm trong từng tế bào, từng mạch máu, nó nuôi sống tôi qua những ngày tháng non trẻ. Lỡ là thế đấy, lỡ lạc vào một thế giới tốt đẹp quá mức để người sợ rằng những thứ lấp lánh phát sáng ấy sẽ tan biến một ngày. Tôi chỉ biết cười, lỡ rồi, nếu sau này có gặp ai khác cũng đừng để nặng nề như thế. Có lẽ người chỉ muốn nhẹ nhàng không cần suy nghĩ, còn ở tôi, để chạm tới "an" phải qua giông bão, mà có lỡ "ái" rồi cũng chẳng thể quên.

Mà thôi, "an" lỡ có dành cho người, tôi cũng chắt chiu chút "ái" mang tặng cho thơ ca...

〰️

2, Nhà

tôi luôn mong rằng cuộc trò chuyện không chỉ dừng lại ở đó, nó luôn tiếp diễn. mặc dầu tôi biết rằng thật ra có một cách hay hơn trò chuyện, là như lúc này, chẳng ai nói gì với ai. bởi bằng một hy vọng nào đó, khi tôi quay trở về chữa lành cho trái tim mình, và anh cũng thế, hai cuộc sống song song nhưng luôn đồng hành cùng nhau, trong một thế giới ngầm và không cần ai biết đến. một năm trước tôi sẽ hay nhớ về, nhất là vào những buổi đêm như hôm này, tắm mình trong làn sương buốt giá, ngắm nhìn khung cảnh bị chia đôi bởi đường chân trời, hòa vào ánh đèn chớp tắt sáng rực của thành phố. còn giờ thì đã ổn hơn nhiều, chuyện ra sân bay ấy, không còn thấy viễn cảnh chia ly tiễn biệt, chỉ mỗi niềm sướng sung vì tay người đã được nắm tay người, mỗi đêm.

nhưng mà đó là niềm vui của người ta, tôi chẳng có chút xúc cảm gì, chỉ ngước lên bầu trời xanh trong ấy, thầm tin rằng một ngày tôi cũng có thể tìm đến nơi gọi là "nhà".

ở nơi ấy, nhà, cuộc đời của ta.

〰️

3, Không đề

“When I lost you, I lost me…”

(lặng lẽ khắc trên những vì sao)


Thật ra dù cho có chạy đến chân trời góc bể, sự thật vẫn là sự thật, sự thật vẫn phải được phơi bày ra trước mắt. Có lẽ là giây phút đó đối phương không thể làm gì khác ngoài việc để một ai đó ra đi, dù chuyện cũng không hề dễ dàng gì. Tôi thì đâu có biết, thế nên cứ chồng chất lên nhau những lời trách móc tệ bạc, ngỡ như mình là người hứng chịu tận cùng tất thảy những nỗi đau trên cuộc đời này. Vậy mà, nếu không có cơ hội để thấu hiểu thì chắc đến bây giờ tôi vẫn không thể tin rằng nỗi thống khổ của người chưa một lần được tỏ bày. Tôi đau đến phát điên lên được lúc ấy, vậy mà người luôn cố nén chặt nó trong lòng. Mỗi ngày trôi qua đều có bóng dáng đối phương trong đó, dù cho có cố chôn vùi hay gạt bỏ, cảm giác đau đớn vẫn rành rành bên ngực trái về đêm.

Thế, mọi chuyện có kết thúc không?

Cố làm gì được khi mà nỗi sợ hãi vẫn còn choáng ngợp người ta. Dù cho là ai thì cũng đâu thể tác động thẳng vào chính bản thân họ được, quyết định đi tiếp hay bị quá khứ níu lại là do mỗi người. Tôi hướng tới điều tốt đẹp hơn đó, nhưng mà anh chưa thể nguôi ngoai thêm chút nào, vậy thì tôi còn làm gì thêm được nữa. Trái tim tôi luôn mong anh dù có sau này yêu ai, thương ai không phải tôi tôi cũng chẳng màng, thật tâm chỉ muốn kéo anh ra khỏi cái bẫy tựa hố đen tối tăm không đáy, bảo anh rằng cuộc đời mình không toàn là bóng tối đâu anh.

Anh biết không, tôi chỉ cảm thấy rằng mình quá non nớt khi không thể kiềm chế cơn giận dữ vào một năm trước, và tôi dành cả tháng trời để hiểu được rằng tôi không phải là người duy nhất khổ sở như thế. Tôi xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn, nhưng anh thì không sao? Nếu không lấy lại được sức mạnh của mình thì liệu những thứ khác có còn ý nghĩa? Như một thông điệp mà tôi đã từng gửi, mỗi khoảnh khắc của đời người là độc nhất, đừng để nỗi sợ hãi từ quá khứ kéo mình lại quá lâu, vô tình đánh mất cơ hội và niềm hạnh phúc của bản thân sau này.

Lấp la lấp lánh,

Ánh đèn vàng rực sáng,

Xin hãy bước ra khỏi nơi này

(Cùng tôi).

〰️

4, Không đề 2

Tôi viết, tôi viết cho ai vậy? Tôi muốn người đọc nó để hiểu lòng tôi. Nhưng ai, ai sẽ đọc nó? Hay cứ vờ như một buổi chiều nọ, người miên man nhìn về phía chân trời xa xa mà nghĩ đến tôi, rồi người mò mẫm tìm về với những con chữ của tôi khi ấy. Giá như người tìm tôi sớm hơn một chút, nhưng thật ra cũng chẳng tốt lên phần nào. Tôi nghiền ngẫm mấy ý nghĩ kín đáo tận sâu nơi đáy lòng, nhẹ nhàng đặt bút với tâm thái của người nghệ sĩ, cuối cùng thứ hiện ra trước mắt là trái tim mình chứ không đơn thuần chỉ là những dòng văn. Tôi muốn người thấu lòng tôi đến mức nào, một niềm khao khát hai linh hồn hòa làm một, để tôi dâng hết trọn tâm tư mà không phải ngờ nghệch như kẻ ngốc. Ở phía xa xa kia, người có lắng nghe hay gạt bỏ mọi nỗi niềm tôi ký gửi nơi ánh trăng, lạnh lùng mặc nó trôi dạt về miền đất của sự quên lãng. Người bỏ tôi lại đằng sau, để tôi cô độc lang thang tìm chút sự sống còn sót lại trên mảnh đồi khô cằn, thấp thỏm sợ hãi trước cảnh vật hoang tàn mà người đã rút hết ánh sáng rồi mặc nhiên rời đi.

Có khi trái tim tôi muốn tan ra, rải đầy trên bầu trời với những vì sao lấp lánh. Sao ta cứ làm khổ nhau mãi, dù là vô tình hay cố ý, chẳng nỗi đau nào là không xoáy động tâm can. Tôi sợ mình sẽ không thể đợi được cho đến khi sự thật tỏ tường. Tôi sợ trái tim mình quên mất những rung động đẹp đẽ. Sao nghe tim mình lặng như tờ. Sao nghe tim mình lạnh như đá. Sao chẳng có âm thanh yêu đương nào như những chú chim hót ríu rít ngoài kia. Sao chẳng có mùa xuân nào sau mùa đông lạnh lẽo. Tôi bỗng nhiên sợ, rốt cuộc là nó dần chết yểu hay chỉ tạm nghỉ ngơi, chờ ai đó thắp lên một ngọn lửa. Đúng hơn là tôi sợ mình hết yêu, sợ đến một lúc nào đó tôi không còn tình cảm với người nữa. Điều đó thật khiến tôi day dứt khôn nguôi.

Chữ tôi người đọc cũng nhiều; thư tôi viết giờ chắc cũng tàn úa. Người có cảm nhận được rằng tôi chẳng còn ở nơi đó nữa đâu, tôi đã kiên nhẫn đến vậy rồi. Mọi thứ đã quá sức chịu đựng dù khao khát được thấu hiểu một lần vẫn luôn là tâm tư thầm kín. Mà thôi, dù cảm giác này không mấy dễ chịu, nhưng nếu tôi buông xuống đoạn tình cảm này liệu người có ngoảnh đầu lại mà giữ lấy nó không?

Hai thế giới giao nhau tại một điểm, tôi ghé thăm nơi đó một chút cũng đến giờ về.

Hẹn gặp người ở giấc mơ khác.

Viết vào năm 2020

〰️

5, Hai mươi ba

Ta không cần tình yêu để nhớ về một người. Ta không cần nỗi nhớ nhung da diết để hồi tưởng những kỷ niệm đã qua. Ta không cần lý do để viết, để trung thực, để dành riêng cho bản thân mình. Ta nghĩ về không có nghĩa là ta mong đợi điều gì hơn. Ta cũng thôi không cần phải ra sức chối bỏ nó. Ta nghĩ về không có nghĩa là cảm xúc vẫn còn ở đó. Nó chỉ đơn thuần là một nhân dịp, một cột mốc trong đời, một dấu ấn ta mang đi theo trên cuộc hành trình. Hoặc đúng hơn, là nó đi theo ta trên cuộc hành trình, mặc cho bao lần ta cố chủ động cắt đuôi nó, rẽ hướng, bỏ mặc lại phía sau. Nó cười cợt sự bất lực của ta bằng cách xuất hiện ở khắp mọi nơi. Hai-mươi-ba. Mấy đứa bạn thời trung học ai cũng biết hai mươi ba có nghĩa là gì. Nhưng rồi thời gian thổi mòn tâm sức, ta thì chỉ cố hết sức để rời đi. Nó có ý nghĩa và cũng không có ý nghĩa gì cả. Có lẽ cột mốc ấy vẫn luôn ra sức nhắc nhớ ta về một phần bản thân mình, một phần mà mình vẫn luôn phớt lờ và né tránh. Nó đòi hỏi ta phải nhìn nhận mà không có cảm xúc nào dính mắc? Có lẽ vậy. Và ta cũng thôi dám phán đoán rằng cái vòng tròn này đã thật sự kết thúc, vì ta đã tự nhủ với bản thân cũng hơn mười ngàn lần. Ta cho phép nó ở bên ta, chấp nhận sự hiện diện của nó như một người bạn đồng hành, như một phần trong cuộc đời ta vậy. Cho đến khi nào nó muốn rời đi. Khi dấu chân không còn in hằn trên cát sa mạc, cùng với đôi tay nắm, ta mỉm cười ngoảnh đầu thay lời tiễn biệt.

Cho đến ngày hôm đó thì sự huyền bí này vẫn là người dẫn đường.

((Viết cho KA tuổi 16. Viết cho những khoảnh khắc đầu tiên em nhận ra dấu hiệu.))