em đã mơ về một chiều nắng đầy sân

ở nơi đó, em thấy mình không chần chừ trước những điều chưa biết. em thấy mình thật sự sống mà không một chút sợ hãi nào. em thấy mình không cố trở thành một ai đó khác đi, hay chứng minh điều gì. em thấy mình hoàn toàn là một với cuộc sống, với dòng thời gian, với rung động thiêng liêng thuần khiết. em bình-thường, và người cũng rất đỗi bình-thường, bao bọc giữa một không gian tĩnh, có chút ngột ngạt giữa cái nắng trưa hè oi bức, hay mùi đất ẩm sau cơn mưa dai dẳng đã qua. em ngồi đó, một mùi hương quen thuộc mà đến những năm sau này, khi vô tình nghe thấy mùi hương đó ở một lớp học làm gốm, em đã bồi hồi xúc động khôn tả. vệt nắng dài. em biết tâm mình rất đỗi chân thành. em biết mình như đang lưu giữ điều gì đó mà đến bản thân em cũng không chắc, chỉ có thể cảm nhận. một điều hoàn toàn thuộc về em. những thơ ngây mà em chẳng thể tìm lại, chỉ có thể biết ơn. đời người chỉ có một lần, và ta sẽ luôn bắt đầu lại để có lấy một lần đó. hoặc lần đầu tiên. ta sẽ phải học đếm trở lại, học bảng chữ cái, học bảng cửu chương. lớn lên, ta phải học cách sửa xe, sửa bồn rửa chén, học cách trả thuế, học cách yêu đương. em nghĩ vậy. có thể yêu thương là bản chất nhưng chuyện yêu đương, dù đã sống qua bao nhiêu kiếp người, ta vẫn phải học cách yêu đương. yêu đương là thứ khiến ta sống trọn vẹn cuộc đời của một con-người nhất. cái thứ vừa có thể chua chát vừa có thể cay đắng vừa có thể khiến mình biết ơn cuộc đời này đến cùng tận, và tất cả diễn ra cùng một lúc.

em quên mất đi cái khoảng-chính-giữa ấy vì, ở nơi đó, em không biết những thứ em nghĩ là em đang biết hiện giờ.

len lỏi vào trong tiềm thức của em là những niềm đau và giới hạn. với những thứ cố định thế giới quan.

có lẽ vì vậy mà đôi khi giấc mơ phản ánh rõ em nhất. vì em luôn chắc nịch cho-rằng trong lúc (cũng cho rằng) mình đang thật sự tỉnh táo.

nhưng dù sao thì, em vẫn phải tự vấn mình rất nhiều câu hỏi.

hầu hết thời gian ta đều cần dũng khí để thành thật nhất với chính mình.

ở nơi đó. em cần triệu hồi tất cả đã diễn ra ở nơi đó. em nghĩ đó là câu đố lớn nhất trong cuộc đời mình cho đến thời điểm hiện tại. như rằng em đang theo đuổi một bóng ma.

nhưng đôi khi em cũng nên để cho mình là.