‘dựa vào nhau’
ở giữa cái khung cảnh mà em đã mơ hàng ngàn lần đó, người bảo rằng anh muốn đi cùng em đến tới mọi nơi có núi rừng, và sẵn lòng chụp cho em thật nhiều tấm ảnh cùng một kiểu với các dãy núi na nhau. như cách em luôn thích thú chụp ảnh với mặt trăng mỗi lần em nhìn thấy nàng, dù nhìn từ bên ngoài vào thì tấm nào cũng hệt như nhau. em cười. em bảo, người ta chụp người yêu người ta với hoa, còn anh chụp em với núi. nhưng nhờ vậy em thầm biết anh là một trong những người hiểu em nhất trên thế gian này.
cả trên đường đi và đường về người chủ động bật mấy bài nhạc của ban nhạc em rất thích. em hân hoan như đứa trẻ được nhận quà vào đêm giáng sinh. chẳng phải mấy bài mới nổi dạo gần đây đâu mà những bài từ lâu em đã thuộc nằm lòng trong vô thức, có thể vô tư nhún nhảy ngân nga với câu từ lạc tông của mình. chẳng biết từ lúc nào việc cầm lái là việc khiến em cảm thấy mình được tự do tự tại nhất, và cũng vì thế mà em thấy như rằng thời gian mình bị tước đoạt mỗi khi ngồi không trên quãng đường rất dài, nhất là khi ai đó kéo em đi cùng một cách không tự nguyện. vậy mà mỗi khi em đi với người, em có thể ngả lưng tận hưởng trọn vẹn chuyến đi mà không cần lo đến việc phải “trả ơn” như thế nào, hay cay đắng vì thời gian bị tước mất, hay phải miễn cưỡng gồng mình một cách quá đáng. em đã hay tự hỏi rằng liệu có người bên cạnh sẽ khác gì so với khi em đi một mình, đi với mấy đứa bạn, hay với mấy nhỏ em. thành thật mà nói thì nó chẳng khác mấy lắm đâu. em sẽ không nói rằng em cảm thấy hạnh phúc hơn hay bình an hơn hay tự nhiên hơn. em có thể cảm nhận tất cả điều ấy khi ở một mình, ở bất cứ nơi nào hay với bất cứ ai thân thiết. em chỉ thích thú một điều giản đơn rằng giờ đây em có người bạn đồng hành cũng giống như em, như lần đầu tiên em nhìn thấy người. em vẫn còn giữ tấm ảnh anh với chiếc máy film ngang tầm mắt, em nói, khi anh chăm chú canh đo thời khắc để bắt lấy khung cảnh trước mặt. nơi phố thành đông đúc đầy người qua lại đó, em thấy người bừng sáng.
em thường nói rằng ở trong chúng mình tồn tại hai thế giới riêng biệt, nên mỗi khi làm gì đó cùng nhau là mỗi lần em được ghé thăm thế giới của anh, và em cũng vậy, đón chào anh vào thế giới của mình. em thích điều đó rất nhiều. vì dù có những lúc mong manh và không hoàn hảo, ta luôn ở bên nhau với phiên bản trọn vẹn nhất của mỗi người trong giây phút ấy, không hơn không kém. không cần cố gắng quá, không cần khép mình lại, không cần sửa chữa hay thậm chí là cứu rỗi nhau. em thích cái móc khóa “dựa vào nhau” mà người tặng em khi ấy, giữa những lưng chừng vô định, người cho em chút dịu dàng của sự hiện diện chân thành, để em biết rằng em có thể tin tưởng hơn vào mình, vào chúng ta.
em tiếp tục ngân nga giai điệu vui. anh mỉm cười đặt khuỷu tay lên khung cửa sổ. dãy núi ở phía chân trời xa xa kia thật sự rất đẹp.
〰️