‘dạo này’
một trăm ngàn năm nữa em sẽ vẫn thấy mình là mình hơn khi viết,
hơn khi nói. cho đến một ngày em bỗng nhận ra, những điều em viết, đầy ý tứ, đầy những tâm tình em gửi gắm không hẳn là cho ai khác mà là em.
giữa những bước tường rào, liệu người có biết đâu là lời chân thật, liệu đâu là ẩn ý giấu nhẹm đi sau những lời phóng túng tự do? em ước mình có thể thành thật. nhưng có lẽ, thực chất mình đã rất thành thật, chỉ là có nhiều hơn một sự thật đồng hiện diện trong em
đầy những mâu thuẫn. đầy những rung động trái chiều. đầy những bí ẩn. em không phải là người chủ động tự hỏi mình ngay những giây phút đầu. là em luôn được dẫn đến. dẫn về. dẫn vòng quanh trong một mê trận đầy mê hoặc chết người.
chưa bao giờ em tìm ra hay nhận được một câu trả lời xác đáng. một câu trả lời có thể giải thích cho mọi lần nhíu mày chau trán. chỉ là những mảnh vụn — nhất là khi em ngỡ rằng mình không còn liên quan gì đến những câu chuyện đó — xuất hiện hầu hết những lúc đột xuất và đầy bất ngờ.
nhưng có những chuyện, từ từ em cũng đã có thể gỡ rối. chỉ là không biết đó liệu có phải nút thắt cuối cùng hay chưa.
có vài bài nhạc em thích, dạo gần đây. có vài bức thư em viết. có nhiều giấc mơ được ghi chép lại cẩn thận. có nhiều lo toan em vô thức làm tê tái bản thân và lẩn tránh. có nhiều trận cười lăn bò, dù em thích bản thân nghiêm túc như này hơn. có những ý nghĩ rất sâu. có những thổn thức rất chân thật. có những dòng thời gian em, chỉ cần nhắm mắt là có thể trượt vào.
chẳng hạn như sáng nay, em chợt mở khoá một vùng ký ức mà tưởng chừng đã lãng quên từ rất lâu. để nhắc nhớ rằng một thứ rất mực tinh tế luôn là chìa khoá cho những cánh cửa đóng lại, hoặc mở ra.
và cứ như thế, em dạo này.
〰️