‘cuộc hẹn trễ’
vậy là anh đã bao giờ
chờ đợi em trong những giấc mơ
hay anh đã bao giờ
phớt lờ sự hiện diện của em (trong giấc mơ)
như cách em đã từng
như cách em không biết phải phản ứng như thế nào
khi chúng ta nhìn thấy và lướt qua nhau
(trong giấc mơ)
mà không nói một lời chào.
liệu em có từng
liệu em có là
giấc mơ của ai.
liệu em có từng
liệu em có là
lời thì thầm ai nói nhỏ
mỗi khi về đêm
tâm tư ai ủ kỹ.
em chỉ biết là
giờ đây
khi cho phép con tim mình được mở ra một lần nữa
mềm xuống và dịu lại
em tin mình xứng đáng có được
một tình yêu
một (và những) con người
cũng có một trái tim rộng mở
không sợ hãi khi cảm em
và nhìn thấy em
xuyên qua những lớp mặt nạ.
em tin mình
có dư đầy tình yêu để trao đi
và có đủ dũng khí để
không chạy trốn bởi cảm xúc của chính mình.
—
có những lựa chọn và những điều
trong cuộc sống này
em không có câu trả lời
“em không biết” — nhưng em,
biết cách lắng nghe trái tim mình.
những trận đấu trí
rồi cũng thua cuộc
bởi trái tim
trái tim biết những điều chưa biết
biết mình không cần biết những điều chưa biết ấy
chỉ cần nó còn đập
thì đó là một đặc ân
em tự hỏi, ta sẽ dùng đặc ân này vào đâu?
chúng ta, thời gian, và những giấc mơ
em biết mình xứng đáng
em cũng biết điều trái tim em lựa chọn
dẫu sao thì cũng có hàng ngàn “em” đi trên hàng ngàn con đường khác nhau
cuộc sống này vẫn tiếp diễn
một tia hy vọng nhỏ trong em luôn ở đó
vì em không, chưa bao giờ, và sẽ không nuối tiếc.
em sẽ không bao giờ xấu hổ vì tình cảm của mình.
“liệu em có từng
liệu em có là
giấc mơ của ai...”
—
em, nhân ngày không ngày gì cả. vài dòng này cứ xem như lời hồi đáp của em với những dấu hiệu.
em biết trái tim mình
và em biết mình xứng đáng
em biết mình xứng đáng
em biết mình xứng đáng
hãy gửi em. em sẵn sàng đón nhận những điều mình xứng đáng ấy.
〰️