‘chờ em’

khi nhớ lại thành thật mà nói đã từng có những cuộc trò chuyện thoả mãn em và có những cuộc trò chuyện chỉ đơn thuần là khiến em bình yên.
em không thôi nhớ về những chiếc ghế xanh đỏ, dù câu chuyện tự thân đã phai mờ dần theo năm tháng.
em không nhớ kỹ càng nội dung, cho đến khi đọc lại những dòng vô tình ghi chép chi tiết về điều đã diễn ra.

nhưng em nhớ rõ những câu hỏi canh cánh trong lòng chưa từng rời khỏi đôi môi
và câu trả lời mà em luôn muốn nhưng chưa bao giờ nhận được.

điều em thắc mắc khi ấy có lẽ là:
...?

điều em thắc mắc bây giờ có lẽ là:
em đã cố gắng thế rồi
liệu đâu mới là án giải cho những nút thắt?

kháng cự cũng đủ nhiều. thôi thì
trôi. thuận theo dòng chảy, trôi.

———

“em vẫn vậy
có hơi sợ một chút khi mở lòng trở lại
vì em không biết người ta sẽ nghĩ như thế nào
em không biết _____ sẽ nghĩ như thế nào
nhưng nếu ta tự biết cách dỗ dành trái tim kia để có thể dịu dàng trở lại, dù chỉ là một chút
nếu ta đều biết cách giữ trái tim này rộng mở dù cảm thấy mình thật yếu đuối
thì ta sẽ có thể trò chuyện như những đứa trẻ vô tư.

và nếu được hãy cho em đọc thư _____ viết
nếu đã có một ngày nào đó
____ viết cho em.

hoặc hãy cho em biết
điều thực sự ____ nghĩ
và những điều ____ cảm thấy
nếu từng đọc lại thư em
để sự yếu đuối của em được dỗ dành.

có lẽ vì em đã từng đưa ____ giữ một phần của mình
mà khi tìm kiếm lại một phần ấy
nhớ về là điều không tránh khỏi.

em vẫn vậy
nhưng sau bao năm qua
em lớn lên
và học được cách yêu bản thân mình

nên con đường dù dẫn em đến đâu
em cũng sẽ chọn cách tôn trọng bản thân mình.

thế nên hứa với em nếu có gặp lại ta hãy nói về
những điều thật chạm sâu sắc đến tâm hồn cốt lõi
những điều thức tỉnh trái tim ta.”

〰️

https://youtu.be/HTMxnF3tQNU?si=4nRTygcOBN08WxB6