‘anh chưa đến không phải vì anh đã quên’

dạo đây em nghĩ, không phải vì cuộc đời này không muốn ta đến với nhau, mà là vì đã định sẵn là sẽ đến với nhau, thế nên cuộc đời ngăn mình lại trước những non nớt, vì sự chưa chín chắn trưởng thành và tổn thương của ta có thể khiến mọi thứ rối tung lên một cách không cần thiết. vùng-ở-giữa và sự không-có-gì là cách cuộc đời này bảo vệ mình.

thời gian của ta không nằm trên một đường thẳng, không tuyến tính. không kéo lê ba chiếc kim giờ, kim phút, kim giây. không tích tắc. không thúc giục, không vội vã. thời gian của ta là vô tận. khi ký ức không hẳn đến từ quá khứ mà là một thoáng nhìn đến từ tương lai.

thế nên em không mang quá nhiều lo lắng. hãy cứ tiếp tục thực hiện giấc mơ khiến người tự hào, rồi một ngày nào đó cuộc đời sẽ dẫn người đến bên em, nếu cả hai ta lựa chọn điều mà cuộc đời đã định sẵn. nhà là nơi mà mọi con đường, mọi ngã rẽ, mọi sự lựa chọn đều sẽ dẫn mình về cùng một điểm. em có đủ niềm tin cho cả em, người, và cả chúng ta.

em luôn có những câu chuyện mà người sẽ không dễ dàng tìm thấy ở nơi khác. nhưng luôn có sự khác biệt giữa việc yêu sự đặc biệt ấy và việc yêu lấy con người em. em có thể nhìn thấu. đừng nhầm lẫn. em đã trải qua đủ để có thể vừa trọn tình với một người vừa có thể tôn trọng chính mình mà rời đi.

thế nên, anh, tự do anh—
em, hy vọng một ngày nào đó,

"là ngày anh mang hình dung mà anh yêu dấu,
về đúng nơi anh mong như ngày đầu"

〰️

https://youtu.be/q4Y9OZp9TlU?si=IMdFEEaWR33yvQog